
Nhạc sĩ Trần Tiến - Ảnh: BTC
Trần Tiến vừa tham gia Phòng khách 3 thế hệ số thứ 2 tối 22-8 tại Nhà hát Hồ Gươm, Hà Nội. Đêm nhạc do nhạc sĩ Dương Cầm làm tổng đạo diễn, có sự tham gia của các nghệ sĩ Hà Trần, Phan Mạnh Quỳnh, Thắng (cựu thành viên ban nhạc Ngọt), maruz.
Ông nói "các em, các cháu quá đáng yêu, còn khán giả có người khen, như vậy là ổn".
Trần Tiến nói về những lần suýt chết
Nghị lực sống của Trần Tiến không phải là điều tự nhiên có, mà được tôi luyện qua những trải nghiệm sinh tử khốc liệt trong suốt cuộc đời. Kể với Tuổi Trẻ, ông tự nhận mình đã "chết nhiều lần".
Năm 8 hay 10 tuổi, nhạc sĩ từng suýt đuối nước trên sông Hồng. Lúc đó anh Hiếu (NSND Trần Hiếu) rủ em đến đây tập bơi, có chiếc bè trôi qua nên ông không thể ngoi lên được. May mắn sao trời cho ông một nắm cỏ giữ ông lại với đời.
Trần Tiến cũng từng trải qua 8 lần suýt chết ở Vũng Tàu, một lần nữa khi viết ca khúc Sắc màu. Lần gần nhất là khi đối mặt với căn bệnh ung thư hiện tại.
Trải qua những ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, ông rút ra một nguyên tắc sống cho bản thân "đứng dậy đừng có hèn" và luôn giữ vững tính cách của một con người vượt lên chính mình mà cha mẹ đã ban cho.

Dương Cầm gửi lời cảm ơn người nhạc sĩ đã nhận lời tham gia Phòng khách 3 thế hệ, để cùng các thế hệ nghệ sĩ và khán giả viết tiếp câu chuyện về âm nhạc, cuộc sống và tình thân - Ảnh: BTC

Trần Tiến nói "các em, các cháu quá đáng yêu" - Ảnh: BTC
"Số phận loài người không phải của chính mình"
Dù sở hữu ý chí sống mãnh liệt, Trần Tiến vẫn giữ một thái độ thanh thản và khiêm nhường trước số phận. Ông ví con người cũng giống như "con kiến, con gián, con thạch sùng" hay "những cái cây"… đều là những sinh linh nhỏ bé tồn tại dưới vũ trụ này.
Theo nhạc sĩ, số phận của loài người không phải của chính mình, hay nói chính xác hơn: có nhưng do tạo hóa quyết định.
Ông nói thêm, bản thân ông không còn điều gì phải lo lắng hay băn khoăn vì các tác phẩm, tập sách của ông đều đã ra đời đầy đủ, và ông tự cảm thấy "cuộc sống của mình xong rồi".
Việc ông khẩn cầu trời Phật cho mình đủ sức khỏe để thực hiện đêm diễn này không phải vì ông cần thêm một sân khấu cho riêng ông, mà là vì điều giá trị khác.
Phòng khách 3 thế hệ như một lời chào tạm biệt đầy ý nghĩa gửi tới các thế hệ khán giả đã yêu mến âm nhạc Trần Tiến.

Trần Tiến hát cùng hai cháu gái của Trần gia là Hà Trần và marzuz - Ảnh: BTC
Dù thể trạng rất yếu và ba lần không thể ra được, nhạc sĩ vẫn cố, chỉ vì "các con các cháu nói tôi chỉ cần đến nói chuyện thôi, cũng đã thấy hạnh phúc". Hứa thì sẽ làm. Để chuẩn bị cho đêm diễn, ông đã nỗ lực suốt gần một tháng trời: hạn chế uống rượu, ngủ nhiều hơn, chăm chỉ tập thể dục và tập hát để hát đúng nhạc .
Trần Tiến kể ông toàn hát mộc với guitar, đây là lần đầu tiên ông hát với live band, cùng đứng trên sân khấu với các cháu rất trẻ như Phan Mạnh Quỳnh, Thắng, marzuz. Nhạc sĩ sinh năm 1947 nói "đi với bọn trẻ lần cuối".
Ông giải thích, ba năm trước sau đêm nhạc Trần Tiến - Nửa thế kỷ phiêu bạt, có những khán giả trẻ nói rằng họ yêu nhạc của Trần Tiến. Từ đó trở đi, ông cứ để ý các bạn trẻ và nhận ra: "Hóa ra tới bây giờ, vẫn có nhiều thế hệ thương tôi như vậy".
"Tôi chả dạy thế hệ trẻ gì cả, tôi chỉ xuất hiện và hát mà các bạn vẫn vỗ tay. Vậy nhạc của mình vẫn còn có người thích. Thế là hạnh phúc rồi".
Nhạc sĩ Trần Tiến chia sẻ lúc rời cây đàn, ông sẽ bay lên trời, cũng như tất cả mọi người trên trái đất, rồi cũng phải bay đi - Video: TIÊU PHONG
Là nghệ sĩ chỉ chết bên cây đàn
Trên sân khấu Phòng khách 3 thế hệ, nhạc sĩ Dương Cầm chia sẻ hành trình của nhạc sĩ Trần Tiến không chỉ là câu chuyện về âm nhạc, mà còn là nguồn cảm hứng cho thế hệ trẻ trong cách đối diện, chiến đấu và vượt qua bệnh tật cũng như những thử thách khắc nghiệt của thời gian.
Nhạc sĩ Trần Tiến hóm hỉnh nói: "Năm nay tôi còn quá trẻ, đang tuổi ăn, tuổi ngủ, tuổi yêu". Ở tuổi 80, ông thú nhận từng nghĩ sẽ nghỉ hẳn, bởi "chưa ai qua 80 mà vẫn lên sân khấu".
Ông kể ngày xưa "anh" Trịnh Công Sơn nói với ông: "Tiến à, mình già quá rồi, không nên lên sân khấu nữa. Có những người yêu mình thấy mình trên sân khấu quá già, tội nghiệp". Hồi đó ông mới 60 tuổi.
Nhưng rồi chính tình yêu của khán giả lại khiến ông thay đổi suy nghĩ: "Tôi 80 tuổi rồi, hạnh phúc lắm khi vẫn còn có người muốn nghe tôi hát".
"Chúng ta là cao bồi chỉ chết trên lưng ngựa, là nghệ sĩ chỉ chết bên cây đàn, không chết trong nhà an dưỡng hay chết trong nỗi buồn. Tôi sẽ hát dù chỉ còn một người nghe tôi hát", nhạc sĩ nói.