Thấy gì từ nỗi sợ của NSND Hồng Vân, Phương Mỹ Chi
Admin
09/02/2026 16:30
Trăn trở của ca sĩ Phương Mỹ Chi, NSND Hồng Vân hay đại diện các tập đoàn giải trí lớn cho thấy công nghiệp văn hóa đang phát triển nhanh, nhưng hạ tầng chưa theo kịp, cơ chế bảo vệ nghệ sĩ còn thiếu.
Trong buổi gặp mặt thân mật của Bí thư Thành ủy TPHCM Trần Lưu Quang với văn nghệ sĩ, cộng đồng doanh nghiệp trong lĩnh vực văn hóa, vấn đề lớn nhất được đặt ra là người làm công nghiệp văn hóa cần gì và chính quyền phải làm gì để họ có thể cống hiến, sáng tạo hết mình.
Trăn trở về sự an toàn khi hoạt động mạng
Ca sĩ Phương Mỹ Chi lo ngại tin giả làm ảnh hưởng uy tín nghệ sĩ.
"Tôi cần danh tiếng để làm nghề, cống hiến. Nhưng thời gian qua, tôi hai lần bị xúc phạm, lăng mạ trên mạng xã hội. Điều đó ảnh hưởng rất nhiều đến tâm lý cá nhân, tổn thất doanh thu", Phương Mỹ Chi nói. Cô mong muốn nhận được sự bảo vệ trên mạng xã hội, để tập trung sáng tạo, không bị phân tâm trước những luồng ý kiến tiêu cực.
Không riêng Phương Mỹ Chi, nhiều nghệ sĩ nổi tiếng như Khắc Việt, Mỹ Tâm, Huỳnh Lập, MC Quyền Linh là nạn nhân của tin giả, công nghệ giả mạo. Thời buổi công nghệ AI tạo nội dung giả phát triển mạnh mẽ, hình ảnh và giọng nói của nghệ sĩ bị sao chép, cắt ghép, sử dụng tràn lan cho mục đích quảng cáo trái phép, lừa đảo. Chỉ trong vài tháng, hàng loạt nghệ sĩ lên tiếng cầu cứu, cho thấy môi trường số đang thiếu lá chắn đủ mạnh để bảo vệ người bị xâm phạm. Tình trạng cũng làm xói mòn ảnh hưởng niềm tin của khán giả đối với lĩnh vực giải trí nói chung.
Tuy nhiên, câu chuyện mà Phương Mỹ Chi nêu ra cũng có thể nhìn nhận từ phía nghệ sĩ phải có ý thức giữ gìn danh tiếng, hình ảnh trên mạng xã hội. Việc người nổi tiếng được bảo vệ trên không gian mạng phải đi kèm với trách nhiệm ứng xử chuẩn mực, có văn hóa, đạo đức làm nghề.
NSND Hồng Vân lo sân khấu sụp đổ.
Ở nội dung khác, đại diện cho những người hoạt động trong lĩnh vực sân khấu, NSND Hồng Vân bày tỏ nỗi đau khi khán giả đến sân khấu thưa dần, trong khi chưa nhìn thấy tiềm năng ở thế hệ người xem tương lai. Nếu không có lứa khán giả mới, sân khấu Việt Nam sẽ lụi tàn.
"Tôi mong sân khấu được đồng hành với giáo dục, bắt đầu từ lứa khán giả THCS trở lên, để các em tiếp cận sân khấu theo cách gần gũi nhất. Bộ môn sân khấu tiếp cận nhanh về mặt cảm xúc đối với học sinh. Từ lứa học sinh THCS trở lên, nên đưa sân khấu vào trường học. Nghệ sĩ cũng không tính cát xê khi đi biểu diễn ở trường", NSND Hồng Vân nói.
Trăn trở của NSND Hồng Vân là lời kêu cứu cho thực trạng sân khấu truyền thống đang mòn mỏi chờ khán giả. Sân khấu tư nhân ở TPHCM cũng gặp khó khăn, phải hoạt động cầm chừng trong bối cảnh cơ sở vật chất nghèo nàn. Không chỉ Hồng Vân, tại hội nghị hồi cuối 2025, NSND Lệ Thủy - giọng ca vàng của sân khấu cải lương - cầu cứu lãnh đạo TPHCM vì cải lương "sắp chết".
Nếu không có lứa khán giả mới, sân khấu Việt Nam sẽ lụi tàn.
Cải lương hấp hối chủ yếu vì yếu tố khách quan, khi những giá trị xưa cũ dần bị đời sống hiện đại lấn át. Cải lương có thể được cứu như một cách gìn giữ như di sản, nhưng khó kỳ vọng trở lại thời vàng son vì không có cửa cạnh tranh với loại hình nghệ thuật, giải trí mới.
Thực trạng này đòi hỏi thành phố cần đầu tư, nâng cấp những nhà hát chuyên ngành, nghệ sĩ phải làm mới nội dung, sáng tạo những vở diễn xúc động, đủ sức kéo khán giả trở lại.
Công nghiệp văn hóa phải kiếm ra tiền
Từ góc độ người đứng đầu tổ hợp công nghệ truyền thông và giải trí DatVietVAC, doanh nhân Đinh Bá Thành bày tỏ mối lo liên quan đến phát triển công nghiệp văn hóa. Ông Thành lo ngại nếu không tiếp cận theo hướng quy mô, thiếu độ lớn công nghiệp văn hóa rất dễ đi chệch hướng. Công nghiệp văn hóa phải được đặt đúng nghĩa công nghiệp, tạo ra giá trị kinh tế bền vững.
Theo ông Thành, công nghiệp phải có quy mô đủ lớn, phải sáng tạo nguyên bản, được bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ và mục tiêu là đi ra thị trường thế giới. Cần phải có chiến lược đầu tư vào những đơn vị có năng lực và tiềm năng để phát triển thành các "kỳ lân" về văn hóa, hình thành các trung tâm công nghiệp văn hóa quốc tế.
Không thể xuất khẩu sản phẩm văn hóa nếu phụ thuộc vào format ngoại, vì thế, cần thúc đẩy những chương trình thuần Việt.
Hiện nay, Việt Nam chưa có doanh nghiệp văn hóa đạt quy mô vốn hóa khoảng một tỷ USD. Trong khi thực tế từ những concert, game show Anh trai say hi, Anh trai vượt ngàn chông gai cho thấy chỉ những đế chế giải trí đủ mạnh mới có sức gánh trên vai những sản phẩm tầm cỡ.
Bà Bùi Việt Hà - Giám đốc Đối ngoại và Quan hệ công chúng Yeah1 - cho rằng thành phố cần có những không gian, những sân khấu đủ lớn để có thể tổ chức các sự kiện quy mô của đất nước và khu vực. Không gian đủ lớn và tiêu chuẩn phục vụ 50.000 khán giả trở lên gần như không có.
Yêu cầu cấp thiết đặt ra từ trăn trở của ông Đinh Bá Thành, bà Bùi Việt Hà là chất lượng nội dung và hạ tầng phải bắt kịp xu thế. Nhiều đơn vị tổ chức muốn bán vé số lượng lớn để có doanh thu, mời nghệ sĩ lớn tham gia chương trình nhưng lại không có địa điểm phù hợp để thuê.
Không gian đủ lớn và tiêu chuẩn phục vụ 50.000 khán giả khan hiếm ở Việt Nam.
Cũng trong nhóm kiến nghị về cơ sở hạ tầng, ông Nguyễn Hoàng Hải - Giám đốc nội dung CGV Việt Nam - quan ngại khi Việt Nam đang thiếu phim trường tập trung quy mô lớn, khiến các đoàn phim phải tìm bối cảnh rải rác. Điều này khiến chi phí và thời gian sản xuất phim tăng lên, gây trở ngại. Ông Hải đề xuất xây dựng phim trường lớn để phục vụ quay phim, kết hợp khai thác du lịch như cách studio quốc tế thường làm.
Đã đến lúc TPHCM và cả nước cần có nhiều trung tâm trình diễn nghệ thuật đa năng xứng tầm. Những trung tâm này sẽ tạo điều kiện cho sự ra đời những vở diễn, chương trình chất lượng cao, thu hút các đoàn nghệ thuật lớn của thế giới đến Việt Nam.
Khi Tết Nguyên Đán 2026 – năm con Ngựa – gặp Valentine trong cùng một nhịp chuyển giao, quà tặng không còn là hình thức, mà trở thành cách ta gửi gắm bản sắc, tình cảm và khởi đầu mới. Trong thế giới ấy, Nishane hiện lên như lời chúc được viết bằng hương thơm.
Khi kinh tế biến động, quyết định chi tiêu của người Việt trở nên thận trọng hơn, đặc biệt trong mùa mua sắm cuối năm. Nhưng Tết không chỉ là câu chuyện ngân sách, mà còn là nhu cầu tinh thần về một khởi đầu thuận lợi và nhiều may mắn.