Gia đình trẻ mua một căn hộ ven đô ở Hà Nội “để dành" cho cuối tuần: Tối thứ Sáu cùng nhau rời phố, ở 48 tiếng rồi quay lại trung tâm

Admin

10/09/2026 16:39

Với chị Đào Ngọc Dung, căn hộ tại khu đô thị ven đô có

Clip: NXH

Cứ đến tối thứ Sáu, gia đình chị Đào Ngọc Dung lại có một thói quen khá đặc biệt. Vợ chồng chị thu xếp đồ đạc, đưa các con rời căn nhà ở nội thành để về căn hộ tại Ecopark cách trung tâm Thủ đô hơn 10 kilomet. Hai ngày cuối tuần sau đó, cả gia đình lại sống ở một không gian hoàn toàn khác.

Trong tuần, vợ chồng chị vẫn làm việc ở Hà Nội, các con đi học và gia đình sinh hoạt cùng bố mẹ như bình thường. Ecopark ban đầu cũng chỉ được tính như một căn nhà để dành cho những ngày nghỉ. Khi mua, hai vợ chồng thậm chí từng nghĩ sau này sẽ bán để đổi sang một căn hộ lớn hơn.

Nhưng rồi kế hoạch ấy dần thay đổi.

Càng ở lâu, gia đình càng quen với những cuối tuần ở đây. Các con quen với việc xuống sân chơi, vợ chồng quen với những buổi chiều đi bộ quanh khu, có khi chẳng cần lên kế hoạch đi đâu. Căn hộ từ chỗ chỉ là một tài sản được mua cho tương lai, dần trở thành nơi cả nhà mong chờ mỗi khi một tuần làm việc kết thúc.

Với chị Dung, có lẽ điều thú vị nhất không nằm ở việc gia đình có thêm một căn nhà, mà là từ đó họ có thêm một nhịp sống. Một nhịp sống chỉ kéo dài hai ngày mỗi tuần, nhưng đủ để cả nhà tạm rời khỏi sự chật chội, nóng bức và những lịch trình quen thuộc của nội thành.

Và cũng từ những ngày cuối tuần như thế, chị bắt đầu nghĩ khác về việc sống ở vùng ven.

Chị Đào Ngọc Dung - dân cư Ecopark (Ảnh: Như Hoàn)

Ngôi nhà thứ hai

Quyết định mua căn nhà ban đầu cũng không hoàn toàn đơn giản. Theo chị Dung, khi lựa chọn căn hộ, gia đình từng cân nhắc khá nhiều về giá cả và khả năng sau này có thể bán để đổi lên một căn lớn hơn. Tuy nhiên, sau thời gian trải nghiệm thực tế, suy nghĩ ấy dần thay đổi.

Điều khiến chị Dung hài lòng nhất ở căn nhà là tầm nhìn. Chị cho biết, căn có mặt trước đắt hơn những căn khác vài trăm triệu đồng, nhưng vợ chồng chị vẫn quyết định lựa chọn vì phía trước là khoảng không gian hướng về khu biệt thự đảo.

“View này vợ chồng tôi toàn trêu nhau là view triệu đô”, chị Dung nói.

Theo chị, giá trị của tầm nhìn không chỉ nằm ở cảnh quan mà còn ở cảm giác khi ở trong nhà. Căn nhà có ánh sáng, phía trước không bị chắn và mở ra một khoảng xanh. Chỉ cần mở cửa sổ, chị đã cảm thấy không gian trong nhà trở nên dễ chịu hơn.

Vợ chồng chị cũng dành thời gian tìm hiểu quy hoạch của khu đô thị trước khi quyết định mua. Điều họ quan tâm là cách các dự án được triển khai và bố trí, thay vì các tòa nhà mới liên tục xuất hiện rồi chắn tầm nhìn của những khu đã xây dựng trước đó. Theo những gì chị tìm hiểu, giữa các khu nhà vẫn có những khoảng không gian dành cho công viên, hồ nước và cây xanh.

“Cơ bản là mình sẽ không bao giờ bị cảnh có một tòa nhà chắn tầm nhìn của mình, tôi rất thích điều đấy”, chị nói.

Không gian sống trong lành (Ảnh: Như Hoàn)

Ecopark cũng không phải lựa chọn mà gia đình chị chỉ quyết định dựa trên căn nhà. Chị Dung cho biết, khi tìm hiểu về chủ đầu tư, chị chú ý đến cách khu đô thị được phát triển theo từng giai đoạn. Việc các dự án có khoảng thời gian giãn cách nhất định khiến chị cảm thấy người mua nhà có thời gian thích nghi với không gian sống trước khi những khu mới tiếp tục hình thành.

Tuy nhiên, điều đáng chú ý là dù rất thích không gian này, gia đình chị vẫn chưa có kế hoạch chuyển hẳn về đây. Công việc của hai vợ chồng hiện vẫn gắn với Hà Nội, trong khi các con còn nhỏ. Vì vậy, căn nhà ở Ecopark trước mắt được sử dụng như một không gian sống thứ hai.

Gia đình thậm chí từng dành khoảng hai tuần để ở thử, nhằm kiểm chứng xem nếu thực sự sống ở đây thì nhịp sinh hoạt có phù hợp hay không. Chính khoảng thời gian này giúp chị Dung có trải nghiệm thực tế thay vì chỉ đánh giá căn nhà qua những lần đến xem hoặc những ngày cuối tuần ngắn ngủi.

Và sau khi trải nghiệm, gia đình bắt đầu hình thành một lịch sinh hoạt khá cố định.

“Bọn tôi sẽ cố gắng sắp xếp để có thể về từ tối thứ Sáu. Chiều thứ Sáu đi làm về cố gắng về sớm, ăn uống xong ở bên nhà bố mẹ thì bọn tôi sẽ sắp xếp đồ đạc và ‘xách nhau’ sang đây”, chị Dung kể.

Gia đình không chỉ về vào sáng thứ Bảy rồi lại trở về ngay trong ngày Chủ nhật. Chị Dung cố gắng kéo dài thời gian ở Ecopark lâu nhất có thể. Tối Chủ nhật, sau khi ăn uống, tắm rửa và hoàn tất mọi việc, cả nhà mới trở về nội thành.

Cách sử dụng căn nhà này cũng khiến chị Dung từng nghĩ đến việc cho thuê trong những khoảng thời gian gia đình không về. Chị vốn thích tự trang trí và chăm chút cho không gian sống nên không muốn một căn nhà được đầu tư nhiều tâm huyết lại bỏ không cả tuần, vừa lãng phí vừa dễ bụi bặm.

Trước đây, khi chưa bận rộn với công việc, chị vẫn nhận cho bạn bè hoặc cư dân trong khu có nhu cầu thuê. Một số khách quen đi công tác cũng liên hệ trực tiếp với chị khi cần ở tại khu vực này. Tuy nhiên, hiện việc vận hành cho thuê đã trở nên khó khăn hơn do công việc của chị bận rộn.

Trong tương lai, nếu lịch sinh hoạt của các con thay đổi và gia đình không còn có thể về thường xuyên, chị Dung tính đến phương án chuyển sang vận hành theo hình thức chuyên nghiệp hơn. Khi gia đình không về, căn nhà có thể giao cho đơn vị vận hành; khi gia đình có kế hoạch về, chị sẽ báo trước để giữ lại không gian cho cả nhà.

Dù vậy, ở thời điểm hiện tại, gia đình vẫn ưu tiên sử dụng căn nhà cho chính mình. Bởi với chị Dung, giá trị lớn nhất của nơi này không nằm ở khả năng cho thuê hay việc căn nhà có thể tăng giá bao nhiêu, mà là khoảng thời gian cả gia đình được sống trong một không gian khác với nội thành.

Ban đầu, vợ chồng chị từng nghĩ nếu sau này căn nhà được giá, họ có thể bán để đổi lên một căn lớn hơn. Nhưng sau một thời gian sử dụng, ý định ấy gần như không còn.

“Bây giờ mua rồi thực sự là tôi không muốn bán nữa. Một là bán đi cũng không thể mua được căn nào hơn. Hai là thực sự nó cũng rất ổn với nhu cầu của gia đình tôi bây giờ”, chị Dung chia sẻ.

Căn nhà vì thế không trở thành một cuộc chuyển nhà theo nghĩa thông thường. Nó tạo ra một cách sống mới, trong đó gia đình vẫn giữ nhịp sinh hoạt ở thành phố vào những ngày làm việc, nhưng mỗi cuối tuần lại có một nơi để cả nhà tạm rời khỏi guồng quay ấy.

Và với gia đình chị Dung, điều khiến căn nhà này trở nên đáng giá không chỉ là việc có một khoảng xanh trước cửa hay một tầm nhìn đẹp. Quan trọng hơn, nơi đây đang dần trở thành “ngôi nhà cuối tuần” của cả gia đình, nơi bố mẹ và các con có thể sống chậm lại trong vài ngày trước khi quay trở lại nội thành vào đầu tuần.

48 tiếng sống khác

Nếu ở nội thành, cuối tuần đôi khi vẫn là những ngày cả gia đình quanh quẩn trong nhà, thì với gia đình chị Dung, việc về Ecopark dần trở thành một nhịp sống quen thuộc.

Ở thành phố, gia đình thường ít có lựa chọn để cùng nhau vui chơi ngay gần nhà. Lượng xe cộ lớn, thời tiết nóng bức, nếu muốn tìm một không gian giải trí cho cả nhà, mọi người thường phải đến trung tâm thương mại hoặc các khu vui chơi.

Còn ở Ecopark, mọi thứ đơn giản hơn nhiều. Chỉ cần xuống sảnh, ra công viên, đi bộ quanh khu là cả gia đình đã có thể có một buổi cuối tuần mà không cần lên kế hoạch quá nhiều.

Trẻ con có thể đi scooter, chạy nhảy hoặc chơi ở sân chơi. Bố mẹ trải một tấm thảm ở công viên, tự pha nước mang theo rồi ngồi trò chuyện. Những hoạt động vốn rất bình thường lại trở thành cách cả gia đình dành thời gian cho nhau.

“Ở đây, mình không phải tìm kiếm quá nhiều hoạt động giải trí. Cứ xuống dưới là có chỗ cho con chơi, bố mẹ cũng có không gian để ngồi với nhau”, chị Dung chia sẻ. Với hai vợ chồng chị Dung, cảm giác nghỉ ngơi cuối tuần ở Ecopark đôi khi giống như một chuyến đi nghỉ dưỡng, chỉ khác là không cần phải chuẩn bị hành lý hay di chuyển đường dài.

Chồng chị từng nói đùa rằng cuối tuần về đây thì “có khác gì đi resort đâu”.

Bể bơi, công viên, cảnh quan và những khoảng không gian dành cho việc nghỉ ngơi đều có ngay trong khu vực sinh sống. Những điều tưởng như nhỏ ấy lại khiến gia đình chị Dung ít có nhu cầu đi du lịch xa vào mỗi cuối tuần. Khi con còn nhỏ, một chuyến đi nhiều ngày thường đồng nghĩa với việc phải chuẩn bị nhiều đồ đạc, di chuyển nhiều nơi và cả gia đình dễ mệt hơn.

(Ảnh: Như Hoàn)

Trong khi đó, ở Ecopark, cảm giác đi nghỉ lại nằm ngay trong những hoạt động hàng ngày. Không cần một chuyến đi xa, gia đình vẫn có thể dành thời gian cho nhau, để trẻ con vui chơi và bố mẹ có khoảng thời gian nghỉ ngơi.

Một thay đổi khác mà chính hai vợ chồng chị Dung cũng nhận thấy là họ đi bộ nhiều hơn. Cả hai vốn không phải những người đặc biệt yêu thích thể thao. Nhưng sống ở một khu đô thị có không gian rộng, những việc rất bình thường trong ngày lại khiến họ vận động nhiều hơn.

Có khi cả nhà đi siêu thị, rồi đưa con xuống sân chơi. Về nhà nghỉ một lúc, đến chiều lại cùng nhau ra công viên. Những quãng đường ngắn giữa các hoạt động cộng lại khiến một ngày hai vợ chồng có thể đi tới 10.000 bước.

Ngoài không gian công cộng, khu vực sinh sống còn có bể bơi trong tòa nhà, sân chơi và nhiều khoảng xanh để gia đình sử dụng. Vì thế, vận động không nhất thiết phải là một buổi tập thể thao được lên lịch từ trước. Chỉ đơn giản là đưa con xuống chơi, đi mua đồ hoặc đi dạo quanh khu, cả gia đình đã có thêm thời gian ở bên ngoài.

Với chị Dung, đây cũng là một trong những khác biệt rõ nhất giữa việc sống ở nội thành và dành những ngày cuối tuần ở vùng ven: không gian rộng khiến mọi người tự nhiên bước ra khỏi nhà nhiều hơn.

Nếu bố mẹ cần thời gian để làm quen với một nhịp sống mới, thì những đứa trẻ trong gia đình chị Dung dường như lại thích nghi rất nhanh.

Các con đã quen với việc cuối tuần về Ecopark. Thậm chí, trẻ còn chủ động hỏi mẹ: “Đi về nhà mới đi! Đi chơi đi!”. Câu nói của con khiến việc về Ecopark không còn đơn thuần là lựa chọn của bố mẹ cho những ngày cuối tuần. Với trẻ, nơi đây dần trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống.

Điều chị Dung mong muốn cũng không chỉ dừng lại ở những buổi vui chơi cuối tuần. Chị muốn các con có một tuổi thơ gắn với những không gian mở hơn, nơi sau giờ học có thể chạy xuống sân chơi, gặp bạn bè, vận động và tự do vui chơi, thay vì phần lớn thời gian bị bó hẹp trong không gian đô thị.

Có lẽ vì thế, với gia đình chị, câu chuyện về một nơi ở mới không chỉ nằm ở việc căn hộ rộng hay đẹp hơn. Điều quan trọng hơn là cách không gian sống thay đổi những hoạt động rất nhỏ mỗi ngày: từ việc đi bộ, đưa con xuống sân chơi, ngồi cùng nhau ngoài công viên, cho đến một cuối tuần không cần phải tìm kiếm quá nhiều nơi để đi.

Ở đó, “về nhà” đôi khi cũng đồng nghĩa với “đi chơi”.

Thích thì thích thật, nhưng chuyển hẳn thì... chưa

Dù ngày càng quen với nhịp sống ở Ecopark, gia đình chị Dung vẫn chưa quyết định chuyển hẳn về đây. Những trải nghiệm tích cực cuối tuần chưa đủ để xóa đi một số bài toán thực tế mà một gia đình có con nhỏ phải cân nhắc.

Cả hai vợ chồng vẫn làm việc ở Hà Nội, vì vậy giao thông là vấn đề được gia đình quan tâm nhiều nhất. Theo chị Dung, khoảng cách địa lý không phải trở ngại lớn bằng thời gian phải dành cho việc di chuyển. Nếu hạ tầng kết nối thuận tiện hơn, thời gian đi lại được rút ngắn, phương án sống ở Ecopark nhưng làm việc tại Hà Nội sẽ thực tế hơn.

Gia đình cũng quan tâm đến những dự án cầu và hạ tầng kết nối trong tương lai, bởi nếu việc đi lại được cải thiện, quyết định chuyển về vùng ven sẽ bớt khó khăn hơn.

“Điều mình lo nhất là nếu phải đi từ quá sớm, về quá muộn thì thời gian dành cho con sẽ bị mất đi. Khi ấy, nhà ở vùng ven có khi chỉ còn là nơi về ngủ, không đúng với điều mình mong muốn”, chị Dung chia sẻ.

Một điều khác khiến gia đình phải cân nhắc là chi phí sinh hoạt. Ecopark có siêu thị, cửa hàng tiện lợi và các dịch vụ cơ bản khá đầy đủ. Tuy nhiên, theo chị Dung, nếu duy trì cách mua sắm như hiện tại, chi phí sinh hoạt có thể tương đương, thậm chí cao hơn so với ở nội thành.

Dù khá đầy đủ dịch vụ nhưng việc di chuyển vào nội thành vẫn là một trong những rào cản khiến gia đình chị Nhung chưa thể chuyển hẳn về Ecopark sinh sống (Ảnh: Như Hoàn)

Ở nhà bố mẹ tại Hà Nội, gia đình có lợi thế gần chợ truyền thống và chợ đầu mối, nên việc mua thực phẩm tươi vừa thuận tiện vừa có mức giá tốt hơn. Trong khi đó, ở Ecopark, gia đình chủ yếu mua sắm trong siêu thị.

Chợ truyền thống cách khoảng 4-5 km, nên không thực sự thuận tiện cho những lần mua thực phẩm hàng ngày. Nếu chuyển về sống lâu dài, đây là một bất tiện mà gia đình vẫn cần tính toán.

Cùng với đó, với gia đình có con nhỏ, khả năng tiếp cận bệnh viện hoặc phòng khám khi cần thiết cũng là một tiêu chí quan trọng. Chị Dung cho biết mình vẫn chưa tìm được một cơ sở y tế khiến bản thân thực sự yên tâm, một phần vì chưa trực tiếp trải nghiệm. Gia đình có thể lựa chọn các cơ sở ở khu vực lân cận, nhưng khi đó vẫn phải di chuyển thêm vài km.

Vì vậy, bên cạnh giao thông, chi phí sinh hoạt và giáo dục, y tế là vấn đề gia đình vẫn muốn tìm hiểu thêm nếu tính chuyện chuyển hẳn ra vùng ven.

Ecopark có thể mang đến một nhịp sống dễ chịu hơn vào cuối tuần, nhưng để trở thành nơi ở lâu dài, gia đình chị Dung vẫn phải trả lời những câu hỏi rất thực tế: đi làm thế nào, con học ở đâu, mua thực phẩm ra sao và khi cần khám chữa bệnh thì đi đâu.

Đó cũng là lý do, ít nhất ở thời điểm hiện tại, gia đình vẫn lựa chọn sống giữa hai không gian thay vì chuyển hẳn về vùng ven.

Phần thưởng sau nhiều năm tích lũy

Với gia đình chị Dung, căn hộ tại Ecopark giống như một phần thưởng sau nhiều năm cố gắng (Ảnh: Như Hoàn)

Quay lại câu chuyện mua căn hộ, gia đình chị Dung không mua ở thời điểm giá thấp nhất. Khi hai vợ chồng quyết định xuống tiền, giá đã tăng so với giai đoạn mở bán. Nhưng sau đó, giá tiếp tục tăng.

Dù vậy, giá trị căn hộ không phải điều khiến hai vợ chồng hài lòng nhất về quyết định năm đó. Họ vốn không muốn vay nợ quá nhiều, muốn giữ cho cuộc sống nhẹ nhàng và không tạo thêm áp lực tài chính. Vì thế, nhìn lại, chị Dung cảm thấy gia đình khá may mắn khi đã quyết định mua vào thời điểm ấy.

Chồng chị từng gọi căn nhà là “một phần thưởng sau nhiều năm hai vợ chồng cố gắng tích lũy”. Nhưng sau thời gian sử dụng, phần thưởng ấy không chỉ nằm ở giá trị tài sản. Với gia đình chị Dung, căn hộ còn mang lại một thứ khó định lượng hơn: những ngày cuối tuần được sống chậm lại.

Mỗi khi mệt mỏi hay căng thẳng sau một tuần làm việc, cả gia đình về đây, bước ra công viên, đi bộ, đưa các con xuống chơi. Không cần một lịch trình dày đặc, cũng không nhất thiết phải đi đâu xa, chỉ cần thay đổi không gian là cảm giác như đã tạm rời khỏi guồng công việc.

Sáng thứ Hai, mọi thứ lại trở về vòng quay quen thuộc. Vợ chồng đi làm, các con đi học, những lịch trình và quãng đường di chuyển lại bắt đầu. Nhưng cuối tuần sau đó, gia đình vẫn có một nơi để trở về và “reset”.

Hiện tại, dù căn hộ đã có lãi nếu so với thời điểm mua, gia đình chị Dung không có ý định bán. Bởi với họ, nếu bán đi, chưa chắc đã dễ dàng tìm được một lựa chọn khác phù hợp hơn với nhu cầu hiện tại.

Có lẽ vì thế, câu chuyện của gia đình chị Dung không hẳn là câu chuyện rời bỏ nội thành để tìm đến vùng ven. Hai nơi vẫn cùng tồn tại trong cuộc sống của họ, mỗi nơi đảm nhận một vai trò khác nhau.

Vùng ven không thay thế thành phố, mà bổ sung cho thành phố một nhịp sống khác. Trong tuần là công việc, giao thông và những lịch trình nối tiếp nhau; cuối tuần là công viên, những bước chân đi bộ, trẻ con chạy chơi và những buổi chiều cả gia đình không cần phải đi đâu xa.

Và đôi khi, sau nhiều năm cố gắng tích lũy, một “món quà” cho cuộc sống không nhất thiết phải là một chuyến du lịch hay một món đồ đắt tiền. Với gia đình chị Dung, đó có thể đơn giản là một nơi để cả nhà cùng nhau chậm lại.